Con gái à, hãy tập thẩu hiểu bản thân mình nhé

    Sau tất cả, dù không có ai ở bên, tôi vẫn sẽ bước tiếp, vì tôi hiểu rõ bản thân tôi. Tôi lắng nghe những hoài bão từ trong tâm hồn mình, rằng hãy đứng lên, mày không thể ở trong vũng bùn này mãi được, sự an yên mày mong muốn sẽ ở phía trước nếu mày chịu bước tiếp.

    ***

    Bản thân chính là tường thành vững chãi nhất để ta dựa vào. Tôi chỉ thật sự nhận ra và học được bài học này sau một biến cố cách đây không lâu.

    Lúc đấy tôi gặp vấn đề về quấy rối tình dục bởi một người lớn hơn tôi 14 tuổi đang ở nhờ nhà gia đình tôi, dù không đến bước cuối cùng nhưng đủ để tôi khóc “chết lên chết xuống”. Vấn đề là tôi phải đối mặt với người đó mỗi ngày vào khoảng thời gian đó, và bắt buộc phải đối xử tốt và tươi cười dù trong long hận đến đay nghiến.

    Không được phép tâm sự hay kể với ai ngoại trừ mẹ, tôi khóc mỗi tối trong thầm lặng. Nhưng thứ dường như là bàn tay đẩy tôi xuống vực ngay lúc đó lại chính là thái độ của mẹ tôi với việc này. Bởi vì từ nhỏ đến lớn tôi nhận được tình thương rất lớn từ mẹ, dù bà bày tỏ bằng cách khác nhau và lại thiếu sót trong nhiều việc như năm nào cũng quên sinh nhật tôi nhưng từ sự chăm sóc hằng ngày tôi dĩ nhiên biết rằng mẹ tôi cũng như bao người mẹ khác, rất yêu thương con. Tuy nhiên, khi tôi kể việc này, phản ứng bảo vệ của bà thật làm tôi thất vọng, không có gì rõ ràng ngoại trừ việc không để cho người đó ở trong một không gian, địa điểm thuận lợi để xâm phạm tôi, bà còn nhiều lần thể hiện thương xót cho người đó bởi vì thái độ lạnh nhạt của tôi, và nói những lời đó trước mặt tôi, bà còn có ý cho rằng đây là “nghiệp” tôi nên vui vẻ đón nhận.

    Những lần như thế khiến tôi rất tủi thân, dường như không ai đứng về phía mình, dù đó là người thân của mình. Nửa năm ấy sau đó sau khi lên thành phố học, tôi không muốn và cũng rất hạn chế về nhà, mảnh đất quê hương yên bình bỗng dưng trở thành một nơi để lại trong lòng tôi nhiều vết thương đẫm máu.

    Cuộc sống ở thành phố mới dù rất tốt với những con người tốt bụng, nhưng trong tôi vẫn mang một vết thương và sự uất hận mãi không thể xóa nhòa. Thật may sao, tôi tình cờ đọc và nghe được những lời khuyên từ những người thầy (chính xác là các Youtuber mà tôi theo dõi).